Cần mọi người giúp đỡ ~

29 Tháng 5

Các tình yêu,ta có một chuyện muốn nhờ vả…~

Số là ta đang tham gia cuộc thi Mỹ nữ Cửu Thiên. Ta biết nhan sắc của ta không bằng ai,nhưng mà phần thưởng quá sức…chảy nước miếng. Cho nên Quỷ ta liều mạng tham gia.
Bây giờ đang là thời gian bình chọn,mà…hưm,ta không có nhiều bạn bè cho lắm,các nàng giúp ta với~

Trước hết các nàng vào trang https://id.9thien.com/tao-tai-khoan tạo tài khoản. Sau đó mở email mà các nàng dùng để đăng kí acc để kích hoạt tài khoản

Sau đó vào trang http://mynu.9thien.com/dang-nhap đăng nhập để bình chọn.
Số báo danh của ta là 26

Giúp nhé,phần thưởng của game đó hấp dẫn lắm,oaoaoa~~~~ ,lọt được vào top 10 ta hứa tặng các nàng 5 chuơng 1 lượt .

Ma Hậu chương 18

19 Tháng 5

Xà Giới…

Một ngày lại một ngày,mưa lạnh rơi không dứt…

Hoàng cung…

Xung quanh thủy lao [nhà lao dưới nước] một mảnh yên tĩnh,giữa hồ nước,thân ảnh nhỏ bị dây xích quấn lấy,hai tay đều bị treo lên,chỉ có thể đứng mà không thể ngồi,bộ dáng hết sức chật vật.

“Mai Tinh Linh,nàng đã nghĩ thông suốt chưa?”

Nham Khâu Hàn từng bước tới gần,bàn tay giữ lấy khuôn mặt phấn nộn bóp nhẹ,ánh mắt tươi cười mang theo vẻ uy hiếp.

“Ta có gì phải suy nghĩ? Cùng lắm thì chết thôi”

Ta thuận thế ngước nhìn nam nhân trước mặt,khẽ nhếch miệng cười khẩy. Hắn hỏi ta suy nghĩ cái gì chứ?

“Nga? Nếu như có thể giết được thì ta đã sớm ra tay”

Nham Khâu Hàn nhếch mày,bộ dáng có chút tức giận. Đưa được nàng ta về đây nhưng hắn lại sơ suất,tên thuộc hạ kia vẫn còn ở Ma Giới.

Nếu như không nhanh tiến hành kế hoạch,khoảng mười lăm ngày nữa có thể Ân Thiên Xích Lục sẽ tìm tới.

Không sợ nhất vạn chỉ sợ vạn nhất,tuy nói đây là địa bàn của Xà Giới,nhưng năng lực của Ân Thiên Xích Lục không thể xem thường,chưa kể tới,hắn có thể thần không biết quỷ không hay đột nhập vào Xà Giới.

“Tại sao lại không thể giết ta?”

Ta ngẩn ra,nam nhân kia nói như vậy là có ý gì? Trong phim thông thường không phải muốn hút lấy pháp thuật của người khác đều ăn thịt nạn nhân sao?

“Mai Tinh Linh,đừng nghĩ giả ngốc với ta !”

Nham Khâu Hàn thu hồi tâm trạng khó chịu,trên mặt vẫn giữ bộ dáng tươi cười ôn nhu. Thầm nghĩ nhanh chóng thu phục nữ nhân này.

Ta nghe xong vốn định nổi giận,nhưng sau đó liền nhớ ra…trước khi rời Ma Giới để tìm mẫu thân,phụ thân đã yểm pháp thuật lên người ta.

Khi có người muốn hấp thụ linh lực của ta,phần pháp thuật bị yểm liền chui vào trong bụng người hấp thụ,làm cho hắn chết không được mà sống cũng không xong.

Nói cách khác,giết ta,đồng nghĩa với việc không thể hồi sinh!

“Hahahaha…”

Cười dài,ta đem sự khoái trá này thoát ra ngoài.

Xem ra nam nhân này đã biết trước cho nên mới ép buộc ta trở thành người của hắn,ta không đồng ý,vì vậy liền bị nhốt ở đây.

“Tốt lắm ! “

Nham Khâu Hàn khuôn mặt thoáng hiện lên nét âm trầm,rất nhanh sau đó liền thay vào bộ dáng tà mị.

“Mai nhi~,theo ta không tốt sao?”

Mẹ ơi,mao cốt tủng nhiên!

Khuôn mặt của Nham Khâu Hàn đột nhiên được phóng đại làm ta có chút trở tay không kịp. Bối rối quay mặt sang phía khác,ta nghiêm giọng nói.

“Ai là Mai nhi? Ta tên là Vân Lăng Lăng!”

“Nga~ Vậy thì Lăng nhi,ta so với Ân Thiên Xích Lục có gì thua kém đâu,đi theo ta không phải tốt lắm sao? Ta nhất định sẽ không bạc đãi nàng!”

Tươi cười dụ dỗ,Nham Khâu Hàn hiện rõ tính cách hồ ly,không phải chỉ là một nữ nhân thôi sao? Chỉ cần ra sức dụ dỗ ngon ngọt liền ngu ngốc tin tưởng là thật.

“Ngươi so với Lục hẳn là phải hơn đi”

“Thật không?”

Rốt cuộc thái độ Nham Khâu Hàn cũng có chút hòa hoãn,khuôn mặt hiện rõ vẻ đắc ý. Nữ nhân vốn là như vậy,chỉ cần dùng ôn nhu liền dẽ dàng thỏa hiệp.

“Thật,luận về vô sỉ cùng thủ đoạn,ngươi đều nhỉnh hơn lão công nhà ta”

Gỉa vờ vô tội nói ra,ta sử dụng bộ dáng tươi cười giả tạo đáp trả lại Nham Khâu Hàn.

“Ngươi…”

Nham Khâu Hàn thiếu chút nữa đập chết nữ nhân trước mặt,trình độ làm người ta tức điên của ả cũng sắp đạt tới cảnh giới cao nhất rồi.

“Tốt nhất ngươi nên trở về đi,ta sẽ không bao giờ giúp hạng người như ngươi!”

Ta nhìn thẳng vào Nham Khâu Hàn,ánh mắt hiện rõ vẻ khinh bỉ cùng kiên định. Người ta muốn trao hết pháp thuật,duy nhất chỉ có một người,có điều…giờ phút này hắn vẫn chưa tới đây cứu ta.

“Khá lắm ! Nữ nhân,ta muốn xem ngươi cứng đầu tới bao giờ!”

Nham Khâu Hàn giận dữ vung tay,dây xích xung quanh giống như thân rắn trườn tới quấn lấy cơ thể ta,từng đợt lửa nóng xuất hiện trên mắc xích đem ta giam cầm trong sức nóng khinh người.

“A…”

“Thế nào? Đã suy nghĩ lại chưa?”

Bàn tay lạnh lẽo lần nữa dừng trên mặt ta,ánh mắt không chút thương tiếc.

“Không-bao-giờ !”

Ta nhếch miệng,giờ phút này,nhất định phải kiên cường,nhất định không để mình trở nên yếu đuối. Bởi vì ta…là Vương Hậu của Ma Giới!

“Tốt lắm,vậy ngươi cứ từ từ hưởng thụ”

Nham Khâu Hàn cười đến độc ác,nhanh chóng biến mất giữa thủy lao.

Lửa nóng ở trên,nước mát ở dưới,nhưng chỉ có thể trơ mắt để cho lửa bao quanh,không thể đem nước phía dưới dập lửa. Ta thống khổ giãy dụa.

Lục,ngươi bao giờ thì tới cứu ta?

 

XQTK,TTVP 35

19 Tháng 5

Phù,dạo này mắt ta có vấn đề nên hạn chế ngồi đồng trước máy tính nhé ~

 

Chương 35

 

Giờ Tý canh ba,đêm khuya thanh vắng,nguyệt hắc phong cao…

Nghĩa địa một mảnh hắc ám,cây cối xung quanh tiêu điều,gió nhẹ lất phất mang theo thanh âm quỷ dị.

 

 

Dẫn dụ được đám hắc y nhân tới nghĩa địa,Cổ Ngự Ly nhanh chóng bay lên tàng cây tối nhất ẩn nấp xem kịch vui. Bất quá kịch vui còn chưa có xem hắn đã bị dọa cho đổ mồ hôi lạnh…

“Hi,khỏe không?”

“…”

Phía sau đột nhiên có người vỗ vai hỏi thăm hắn,vừa quay đầu lại đã nhìn thấy bộ dáng hết sức dọa người của ai đó.

Nếu như không phải hắn nhanh chóng trấn tĩnh lại,e rằng đã bị nàng dọa cho rớt từ trên cây xuống.

“Sao vậy? Có phải sợ chết khiếp rồi không? Oa ahahaha…”

Cổ Ngự Ly lắc đầu,trong mắt mang theo sủng nịnh. Sau đó rất nhanh ra hiệu cho nàng im lặng.

“Tới rồi sao? Tốt lắm”

Ta nở nụ cười quỷ bị,sau đó dùng vài tiếng động dẫn dụ đám hắc nhân tới gần.

“Hộ pháp đại nhân,chắc bọn họ sẽ không đi vào nơi này đâu. Hay là…chúng ta đi nơi khác tìm?”

“…”

Tả Hữu hộ pháp yên lặng,rõ ràng Cổ Ngự Ly chạy tới đây,không thể là do nhìn lầm được. Nhưng nếu không phải nhìn lầm…chẳng lẽ hai người kia có phép phân thân?

“Trước hết chia nhau ra tìm,nếu như không thấy lập tức rời đi”

Cuối cùng Tả hộ pháp cũng mở miệng,có điều đám người chưa kịp giải tán đã bị vật thể màu trắng vừa xẹt ngang qua dọa cho hóa đá.

“Vừa rồi…là ảo giác phải không?”

Một người run run lên tiếng,rõ ràng là sợ hãi.

“Ngươi mắt có vấn đề gì sao? Nhìn lầm rồi”

Người vừa trả lời có vẻ can đảm hơn.

Đối với sát thủ mà nói,bọn họ có thể không sợ đau,không sợ chết…nhưng mà dù sao cũng là người cổ đại,tư tưởng chưa được cải tiến,cho nên chuyện ma quỷ hiện hình vẫn là mơ hồ sợ hãi.

Thật ra ta cùng Cổ Ngự Ly hợp lực ra tay cũng có thể giải quyết bọn chúng,nhưng mà…ta đột nhiên không nỡ.

Nhìn Thượng Quan Tán Lý bị đâm một kiếm,ta thật sự đau tới nỗi nghẹt thở.

Khi ta ra tay sát hại đối thủ,người thân của bọn họ sẽ ra sao?

Cho dù tay ta đã lỡ vấy máu…nhưng trong tiềm thức vẫn còn chừa lại sự áy náy không ngừng.

Những kẻ đáng giết thì nên giết,những người không đáng…ta sẽ không thương tổn bọn họ nhiều.

Như đám hắc y nhân này…ta chỉ dọa cho bọn họ sợ hãi ,nhưng đối với hai tên Tả Hữu hộ pháp kia,tuyệt đối giết không tha.

Cũng vì vậy,ta quyết định chỉ giết Sở Diễm,những người còn lại của Ma Giáo nếu như được vẫn có thể cho bọn họ một con đường sống.

Trở lại hiện tại…chỉ cần lượn vài vòng ta đã khiến cho đám người kia đứng bất động.

“Là ai?”

Tả Hữu hộ pháp lớn tiếng gọi,quả nhiên chủ nào tớ nấy,rất hách dịch. Ta vốn định lượn thêm hai vòng nữa mới định ra tay,nhưng gió lớn lại nổi lên sớm.

Thầm nghĩ thời cơ đã tới,ta phi thân lên cây,quẳng xuống đám người đang đứng một cái sọ người.

“Uy…”

Mọi người nhanh chóng phi thân ra khỏi cái sọ người đang lăn lông lốc,ánh mắt hiện lên tia khủng hoảng .

“Là ai,tốt nhất đừng nên đùa giỡn bọn ta!”

Lại thêm một tiếng rống,nhưng không có ai trả lời. Không khí nhất thời im lặng đến đáng sợ,ngay cả cây kim rơi xuống khẳng định cũng có thể nghe thấy.

 

Ngay lúc không khí căng thẳng nhất,tiếng nói âm u ở đâu đột nhiên vang lên…

 

“Đầu ta đâu rồi?”

Thanh âm khàn đục nhẽo nhoẹt giống như âm hồn khiến cho đám hắc y nhân đông cứng tại chỗ.

Lúc này gió mạnh lại vô tình thổi tới mang theo tử khí nồng nặc,một cơn rùng mình nhanh chóng ập đến,thân thể từng người bắt đầu lạnh run,xương cốt giống như đông thanh đá. Muốn bước đi cũng trở nên khó khăn.

“A,đầu của ta…”

Gió từng cơn mạnh mẽ ập tới,một nữ nhân thân vận y phục trắng toát từ trong đêm đen đi ra,mái tóc dài lượn như rắn che khuất cả khuôn mặt,hình như…toàn là tóc? Phía sau ả là ngôi mộ đất còn mới,từng dòng lửa xanh đột ngột phun ra trên thân mộ khiến cả đám hắc y nhân gần như chết đứng,vội vàng muốn bỏ chạy.

(thông thường xương người chứa photpho,hiện tượng đó thưòng xảy ra ở các ngôi mộ mới chôn sau 6-7 tháng . Khi mà xương bắt đầu phân huỷ tạo thành PH3 hay gọi là phốtphin và P2O4. Khí được sinh ra tích tụ dần rồi bị thoát ra ngoài. Các khí này khi thoát ra ngoài sẽ bị cháy dưới tác dụng của oxi khong khí và tạo thành lửa như bạn đã thấy.

Nhưng vừa nhấc chân muốn chạy mới phát hiện…không chạy được,thân thể đông cứng lạnh tới thấu xương.

Từng ánh mắt khiếp sợ dần hiện rõ khi nhìn thấy nữ quỷ kia đang tiến lại gần bọn họ,bàn tay gầy gò nhẹ vươn ra nhặt lấy đầu lâu ôm vào lòng.

“Ôi,rốt cuộc cũng tìm được đầu của ta rồi”

Oành !!!

“Cứu…cứu mạng a~”

Giống như có hàng ngàn tia sét nổ vào đầu,đám hắc y nhân sùi bọt mép,thân thể đông cứng lần lượt ngã xuống đất ngất xỉu.

Mà hai kẻ còn cầm cự được,rõ ràng là hai kẻ mạnh nhất-tả hữu hộ pháp !

 

 

……

.

.

.

Qủa nhiên lão thiên không phụ lòng ta,chọn lúc thích hợp nhất mà nổi gió,hơn nữa còn làm cho ta tìm được ngôi mộ tỏa ra lửa xanh. Nga ahaha~,hiện tượng này lúc ta vừa vào trung cấp đã được nghe tới,không ngờ hôm nay lại có dịp tận mắt nhìn thấy,hơn nữa còn giúp ta hù dọa được một đám nam nhân không sợ chết,chỉ sợ…ma.

Dù sao bọn họ cũng là cổ nhân,những kiến thức cơ bản về xương người đương nhiên sẽ không biết,hơn nữa nơi này khoa học chưa phát triển,chuyện tin tưởng vào tâm linh ma quỷ là không thể tránh khỏi.

 

Nhưng mà điều đó hình như tác dụng không lớn đối với hai tên tả hữu chết tiệt kia, Nhìn thấy cảnh tượng ma quỷ mà vẫn chưa ngất xỉu hay la hét,quả thực làm cho ta bội phục.

Bất quá…như vậy càng thú vị,dù sao bọn chúng cũng bị dược của ta đông cứng trong năm canh giờ,muốn chạy? Nằm mơ đi !

 

“Tiểu đệ,tại sao lại đứng trước nhà của tỷ tỷ vậy?”

Ta ôm đầu lâu nhặt được lúc nãy ôm vào lòng,nhẹ nhàng lướt tới,đem mái tóc dài khéo léo che dấu khuôn mặt,bàn tay nhẹ nhàng vươn ra vuốt lên từng khuôn mặt.

“Ngươi…cút đi”

Che giấu bỗi sợ hãi đang lớn dần,tả hữu hộ pháp trong lòng không ngừng khấn niệm kinh phật. Thầm mong ả nữ nhân không rõ là người hay ma này nhanh chóng biến mất. Mặc dù ban đầu bọn họ cho rằng bộ dáng của ả khá giống với Mị Vũ Câu Hồn Ảnh,có thể là do ả giở trò dọa người.

Nhưng mà…giọng nói nhão nhoẹt,mái tóc không rõ màu sắc,thêm những hiện tượng quỷ dị kia…một người bình thường có thể tạo ra sao?

“Thật không lễ phép,xem ta như thế nào nào trừng phạt hai đứa nhỏ các ngươi”

Gỉa vờ vung phép,trên mặt của tả hữu hộ pháp bắt đầu lở loét,sau đó thối rữa dần.

“A…”

Từng tiếng kêu thảm thiết vang lên,chỉ trong nửa khắc,khuôn mặt của tả hữu hộ pháp gần như đã huyết nhục mơ hồ.

“Hahaha…”

Từng trận tiếng cười ma quái vang lên,nữ quỷ nhanh như chớp đã biến mất,để lại cho một đám người khiếp sợ đến chết ngất cùng hai nam nhân vĩnh viễn mất đi khuôn mặt.

Sau khi giải quyết xong mọi chuyện,ta cùng Cổ Ngự Ly nhanh chóng rời đi…

Đã quá nửa đêm, khẳng định không có khách điếm nào chịu mở cửa, lại càng không thể trở lại khách điếm cũ,hai người không còn cách nào khác đành phải tìm miếu hoang trú tạm.

“Ngôi mộ phát ra lửa xanh kia là sao vậy?”

Ổn định được chỗ ngồi,Cổ Ngự Ly bắt đầu tò mò hỏi.

“Có nói ngươi cũng không hiểu !”

“Như thế nào chưa nói lại biết ta không hiểu?”

Ta lén trề môi,ngươi hiểu được thì ta sẽ gọi ngươi bằng nhà khoa học cổ đại đầu tiên.

“Những ngôi mộ được chôn trong khoảng thởi gian nửa năm xương cốt sẽ bắt đầu phân hủy,tạo thành một loại khí bay ra khỏi mộ,khí này gặp oxi…um…cụ thể hơn là không khí xung quanh ngươi ấy”

“Hai luồng khí này gặp nhau thì sẽ phát sinh ra hiện tượng lửa xanh như ngươi thấy”

Ta diễn giải một cách đơn giản,nếu Cổ Ngự Ly còn không hiểu…thì ta cũng hết cách,bởi vì ta vốn không rành vấn đề này lắm,khí gì đụng khí gì ta một chút cũng không biết,chỉ nhớ mang máng đó là hiện tượng tự nhiên của những ngôi mộ.

“Ta hiểu rồi!”

Cổ Ngự Ly gật đầu,ta định hỏi hắn hiểu thật không,bất quá nếu như hắn tò mò hỏi ta khí bay ra từ ngôi mộ là khí gì thì ta chỉ còn có nước đập đầu vào đậu hũ.

“Hiểu thì tốt !”

Ta cười cười,sau đó vội vàng tìm một nơi sạch sẽ để ngả lưng. Hôm nay có quá nhiều chuyện xảy ra,ta mệt mỏi nhắm mắt lại,trong đầu không tự chủ lại hiện lên hình ảnh của Thượng Quan Tán Lý.

Trước kia,mỗi khi ta ngủ đều được vòng tay của hắn ôm lấy.

Cuộc sống mỗi ngày đều là tự do tự tại,lại có thể được cùng hắn ở cùng một chỗ,ta vì sao lại ngu ngốc rời đi vương phủ làm nhiệm vụ?

Nếu như thời gian có thể quay ngược trở lại,ta nhất định ở yên trong vương phủ,lại càng không bao giờ đồng ý làm trâu ngựa cho Thượng Quan Cách.

Nhưng mà rất tiếc,bây giờ cho dù muốn cũng ta cũng không có cách nào quay lại từ đầu.

Nếu có thể,ta chỉ muốn lập tức trở về Ngôn quốc ngay lúc này,được ở bên cạnh nam nhân của ta vĩnh viễn. Nhưng nếu làm như vậy,ta có chết cũng sẽ không thể đi xuống hoàng tuyền gặp sư phụ.

Bời vì nàng đem hết nội lực cùng bảo vật trao cho ta cho nên mới chết dưới tay Hỏa Diễm,chỉ cần nghĩ tới vì ta mà nàng mới chết,ta liền nhức nhối không yên.

“Ngủ rồi sao?”

Cổ Ngự Ly bước tới gần,nhìn thấy mi tâm của nàng vẫn đang cau lại mới lên tiếng mở miệng hỏi.

“Vẫn chưa ngủ được”

‘Sao vậy?”

“Cổ Ngự Ly,nếu ta nói ta muốn giết Hỏa Diễm,ngươi có giúp ta không?”

Ta ngồi dậy,nhìn thẳng vào Cổ Ngự Ly,ánh mắt mang theo một cỗ hận thù không thể che giấu.

“Giúp !”

Cổ Ngự Ly kiên định nói,hắn cũng không thích con người của Hỏa Diễm,nếu như nàng đã có ý định đó,hắn nhất định giúp nàng. Hơn nữa…không phải bây giờ hắn cùng nàng đã đi chung một con thuyền rồi sao. Nếu như bỏ mặc nàng một mình,quả thức có chút không yên tâm.

“Vì cái gì lại giúp ta?”

“Bởi vì…”

Cổ Ngự Ly hơi khựng lại,sau đó tiếp tục nói,ánh mắt mang theo tia ảm đạm khó nhìn thấy.

“Bởi vì chúng ta là bằng hữu”

Hắn rất muốn nói,bởi vì ta thích nàng,cho nên nàng muốn làm gì ta cũng đều nguyện ý hỗ trợ. Nhưng mà hắn có tư cách gì để nói những lời đó?

“Cảm ơn ngươi”

Ta cười nhẹ,nam nhân này quả thật rất tốt. Có được bằng hữu như hắn cũng xem như là phúc khí của ta đi?

“Không cần khách sáo,nàng nếu mệt mỏi thì ngủ trước đi,ngày mai có lẽ Thiên Y sẽ tới hỗ trợ.”

“Ân”

Ta nằm xuống,nặng nề chìm vào giấc ngủ, đột nhiên thân người cảm nhận được có một cỗ khí tức ấp áp,lại mang theo mùi hương của nam nhân. Bất quá,ta thật sự mệt mỏi đến mức không mở nổi mi mắt.

Cổ Ngự Ly đem ngoại bào của mình khoác lên người nàng,ánh mắt tham lam nhìn trên khuôn mặt nhỏ nhắn tinh tế đang ngủ say.

Thở dài,ánh mắt dần lộ rõ sự bi thương

Có lẽ kiếp này hai người thật sự không có duyên phận.

Nhưng nếu như có kiếp sau,hắn nhất định sẽ không đến trễ,nhất định sẽ gặp nàng sớm hơn Thượng Quan Tán Lý,nhất định sẽ luôn cho nàng hạnh phúc.

Nhất định là như vậy…

 

Mọi người gọi ta là xú nữ chương 12+13

15 Tháng 5


 Chương 12

Thoát khỏi nhà lao,Lưu Lưu dẫn Hoa Hoa đi ngược lại hướng cửa ra.

Bởi vì dưới tầng giam được thiết kế mật,bây giờ chỉ giam giữ có hai nữ nhân,cho nên ảnh vệ cùng ám vệ đều canh gác ở bên ngoài,việc rời khỏi cũng nhanh hơn nhiều.

Vấn đề đáng lo chính là làm sao thoát khỏi hoàng cung Tiêu quốc…

“Ngươi có chắc đây là đường ra ?”

Hoa Hoa nghi hoặc hỏi,rõ ràng nàng điều tra địa lao này chỉ có một cửa vào tử bên ngoài,như thế nào ả công chúa này lại đi đường ngược lại? Nếu như thật sự có đường ra khác…thì làm sao ả ta biết được?

“Tin tưởng ta”

Lưu Lưu không nói nhiều,trực tiếp đem mảnh gạch đá thứ ba nằm ở sát tường dỡ lên,bên trong xuất hiện một huyệt đạo hướng lên trên.

“Ngươi…”

Hoa Hoa khiếp sợ mở to mắt,không nghĩ tới nơi này có hàng ngàn tấm gạch đá,ả ta cư nhiên biết được vị trí của huyệt đạo. Chuyện này rốt cuộc có ẩn tình gì?

Hay…Ứng Sở Vân đã từng tới đây?

Không,tuyệt đối không có khả năng này!

“Đi mau…”

Lưu Lưu kéo Hoa Hoa đi lên huyệt đạo,bộ dáng hưng phấn không thôi,hoàn toàn không có ý định giải thích. Hoa Hoa thấy vậy cũng đành gác lại không hỏi, lẳng lặng đi theo sau Lưu Lưu, ánh mắt trở nên thâm trầm,khóe miệng câu lên một nụ cười nhạt.

.

.

Đi lên hơn cả trăm bậc thang cuối cùng cũng thấy được ánh sáng,Lưu Lưu nhẹ nhàng mở một mảng nhỏ tấm gạch trên đầu,cẩn thận quan sát phía trên,nhìn thấy xung quanh mọc đầy cây cỏ cao mới thở ra một cái,nhanh chóng đem mảnh gạch ngụy trang dỡ ra,sau đó quay lại nắm tay Hoa Hoa bước lên.

Hoa Hoa nhìn thấy hành động theo bản năng của Lưu Lưu có chút ngẩn ra,sau đó cúi đầu,chầm chậm bước lên,ánh mắt nhìn xuống đất có vài tia do dự.

“Nga? Nơi này là nơi nào vậy a?”

Nấp trong bãi cỏ,Lưu Lưu nhỏ giọng hỏi,ánh mắt liên tục đảo khắp nơi,phòng trừ có ảnh vệ tập kích bất ngờ.

Nếu như cô không lầm,đường lên này hẳn là thông ra phía Đông của Hoàng cung,cách khoảng năm mươi dặm nữa là tới bìa rừng,vượt được bìa rừng kia là ra tới kinh thành.

Hai ải này…e rằng một mình cô khó qua nổi.

“Đông thành…”

Qủa nhiên…

Hoa Hoa vừa nói ra,Lưu Lưu liền quay đầu lại,ánh mắt chờ mong nhìn cô ta…

“Muốn ta bảo hộ ngươi ra khỏi thành?”

Lưu Lưu cười cười gật đầu như giã tỏi,Hoa Hoa nhìn thấy bộ dáng nịnh nọt kia,ánh mắt hiện lên tia thâm sâu khó lường,nhẹ nhàng gật đầu.

 Chương 13

Lưu Lưu vốn nghĩ muốn đi qua một đọan đường dài như vậy để tới bìa rừng,ít nhất cũng sẽ xảy ra vài chuyện đầu rơi máu chảy.

Tỷ như ám vệ,thị vệ,minh vệ…gì gì đó. Trí nhớ của cô rất tốt nha,rõ ràng trong tiểu thuyết ‘Lãnh phi cô đơn’,bên ngoài địa lao của hoàng cung Tiêu quốc ẩn giấu vô số thủ vệ cao cường,chỉ cần thở mạnh một cái cũng sẽ bị phát hiện.

Nhưng mà…tình hỉnh bây giờ tại sao lại không giống như trong miêu tả a?

Cho dù là có Hoa Hoa giúp cô khóe léo ẩn nấp,cũng không ai muốn bị phát hiện…nhưng mà quá mức yên lành cũng khiến lòng người sinh nghi đi?

“Ngươi định rời khỏi Tiêu quốc?”

Thoát khỏi Đông thành,Hoa Hoa cùng Lưu Lưu tìm nơi nghỉ chân tạm, thuận tiện nói với nhau vài câu xả giao.

“Chưa nghĩ tới !”

Lưu Lưu không nhìn Hoa Hoa,ánh mắt hiện lên vài tia khác thường.

” Vậy đồ đạc của ngươi ở trong Vương phủ…?”

Hoa Hoa quan tâm hỏi,dù sao cũng đã đi chung một chiếc thuyền,hỏi một chút chuyện chắc không thành vấn đề.

“Vương phủ thông với Hoàng cung,cô cho tôi là đồ ngốc sao?”

Lưu Lưu quay sang Hoa Hoa cười ngả ngớn,không có hình tượng đặt mông xuống dưới bãi cỏ.

“Vậy ngọc tỷ của ngươi làm sao giờ?”

Hoa Hoa cẩn thận quan sát sắc mặt của Lưu Lưu,nhìn thấy xú nữ nhân kia không có phản ứng gì thái quá,sắc mặc nàng ta cũng không hiện lên tia biến đổi khác thường nào mới yên tâm.

“Ở trên người ta !”

“À…”

Hoa Hoa không hỏi nữa,từ tốn đứng dậy…

“Đi thôi,ngọc tỉ hiện đang trên người của ngươi,như vậy rất nguy hiểm. Ta đoán giờ này có lẽ Lã Hoắc Đô đã biết chúng ta bỏ trốn rồi. Nếu không muốn chết sớm thì rời khỏi Tiêu quốc càng nhanh càng tốt”

Lưu Lưu tựa tiếu phi tiếu nhìn Hoa Hoa,cũng nhanh chóng đứng dậy. Nhưng chưa đi được bao nhiêu bước đã bị một đám người bao vây…mà người dẫn đầu,không ai khác chính là Lã Hoắc Đô.

“Công chúa,ta thật sự đã quá xem thường ngươi !”

“Đã làm cho Vương gia nhọc công rồi !”

Mỉm cười,nhưng trong nội tâm Lưu Lưu đã bắt đầu run sợ. Cô là người phá cốt truyện,cho nên không đoán được phía trước sẽ diễn ra như thế nào. Nhưng quyết định này cô tuyệt đối không hối hận…nếu để cốt truyện diễn biến như cũ,trước sau gì Ứng Sở Vân cũng sẽ bị giết chết.

“Ứng Sở Vân,làm sao đây,nhiều người như vậy ta không có khả năng đưa ngươi ra khỏi đây”

Hoa Hoa nói nhỏ với Lưu Lưu,khuôn mặt hiện lên vẻ lo lắng.

“Hahaha…”

Tiếng cười thâm thúy của Lưu Lưu đột nhiên vang lên quỷ dị,Hoa Hoa cùng Lã Hoắc Đô thoáng nhìn nhau.

“Hoa Hoa,ta nói rồi,ngươi cho rằng ta là đồ ngốc sao?”

“Ngươi cùng hắn không phải đều muốn cướp ngọc tỷ công chúa của ta sao? Nhưng mà…các ngươi tính sai một bước rồi”

Mặt Lã Hoắc Đô trầm xuống,Hoa Hoa cũng khựng lại. Không lẽ chuyện này…ả cũng có thể biết?

.

.

Không sai,Lưu Lưu viết trong lúc ngược thân,Lã Hoắc Đô đã dụ dỗ Hoa Hoa cướp ngọc tỷ công chúa.

Một người đang rơi vào lưới tình như Hoa Hoa,có thể cưỡng lại được sao?

Hơn nữa cô viết như vậy để thuận tiện ngược Hoa Hoa,nhưng không ngờ chuyện này bây giờ lại giúp ích được một số việc.

“Hừ,xú nữ nhân,nếu như ngươi đã biết,thì nên ngoan ngoãn giao ra ngọc tỷ,nếu không đừng trách ta ra tay”

Hoa Hoa đột nhiên dùng chủy thủ chặn trước cổ Lưu Lưu,ánh mắt thâm độc tàn nhẫn. Lưu Lưu nhìn vào chủy thủ trên cổ,chỉ chậm rãi cười.

“Trước hết nên xem lại tay ngươi có đủ sức giết ta không đã”

Mọi người gọi ta là xú nữ chương 11

21 Tháng 4

(…)*

*Chú ý:cảnh ngược đãi bạo lực với nữ nhân đã bị lược bớt khoảng 1000 chữ.

……

 

Sau khi Lã Hoắc Đô đi rồi,Hoa Hoa tiếp tục bị nhốt ở địa lao. Không khí lần nữa trở nên ngột ngạt.

Hoa Hoa chưa bị đánh tới ngất xỉu,nhưng đã gần như hữu khí vô lực, ánh mất căm hận không ngừng phóng về phía Lưu Lưu.

Là do ả,tất cả là do ả…cư nhiên chọc tức Lã Hoắc Đô,làm cho hắn dùng nàng làm vật phát tiết.

Rõ ràng…nam nhân kia động tâm với nàng,cưng chiều nàng vô phép vô thiên…

Không ngờ hôm nay hắn lại đem nàng vào phòng hành hình, sị nhục thân thể nàng, làm tim nàng đau đến tê tâm liệt phế.

Giấc mộng của nàng,tình yêu của nàng,hạnh phúc của nàng,tất cả…kể từ đây đều giống như bọt nước tiêu tan.

Mà nguyên nhân…tất cả đều do ả xú nữ kia gây ra.

.

.

.…

Lưu Lưu lười biếng nằm trên đống rơm,bộ dạng lơ đãng…hoàn toàn không để sự hận thù của Hoa Hoa vào mắt.

Mà cho dù có để vào mắt thì được gì chứ? Tình tiết truyện vốn đã là như vậy, do cô sáng tác thì sao? Ai mà biết trước sẽ có ngày này…

Nhưng dù sao cũng có chút khâm phục Hoa Hoa,ngược thân một cách tàn bạo như vậy,thế nhưng không nghe cô ta kêu than nửa lời…đúng là cao thủ có khác.

 

Khoan đã…cao thủ?

 

Ánh mắt Lưu Lưu đảo một vòng…sau đó dừng lại trên người Hoa Hoa,cô từ từ đi tới chỗ song sắt,bộ dạng nịnh nọt…

 

“Hoa Hoa,cô không sao chứ? Có đau không?”

Hoa Hoa khuôn mặt lạnh lùng,quay sang Lưu Lưu nở nụ cười châm chọc.

“Bây giờ còn giả nhân giả nghĩa?”

Lưu Lưu nghe xong không giấu được tia xấu hổ,lúc trước cô lấy chuyện ngược nhân vật của mình làm trò tiêu khiển,bây giờ…nhìn thấy người thật việc thật,trong lòng tự nhiên cảm thấy quả thật cô có làm hơi quá.

“Haha…tôi quan tâm cô thôi mà”

Cười khan vài tiếng,Lưu Lưu tìm cách bào chữa cho chính mình.

“Hừ…bớt sàm ngôn đi!”

Hoa Hoa không chút khách khí quay sang chỗ khác,chỉ cần nhìn thấy bộ mặt ghê tởm của ả,nàng thực sự rất muốn tiến lên phỉ nhổ một hồi.

“Ta không sàm ngôn,Hoa Hoa…ngươi chẳng lẽ muốn ở chỗ này chờ đợi Lã Hoắc Đô tới già sao?”

 

Lưu Lưu nhìn thấy bộ dáng chán ghét của Hoa Hoa đối với mình,cô cũng không muốn nhiều lời nữa,trực tiếp đi thẳng vào vấn đề.

“Ngươi có ý gì?”

Hoa Hoa lạnh lùng quay sang Lưu Lưu,ánh mắt hiện lên tia thăm dò.

“Hoa Hoa…đừng ngây thơ nữa,một khi đã biết được thân phận thật của cô,cô nghĩ hắn sẽ yêu thương cô như cũ sao? Cô cứ như vậy ngồi đây chờ hắn tới đón trở về sao?”

Đợi Hoa Hoa thực sự lắng nghe,Lưu Lưu tiếp tục nói

“Sẽ không,một nhân vật nguy hiểm như cô,hắn sẽ không ngu ngốc đến nỗi từ bỏ dã tâm của mình mà toàn tâm toàn ý yêu thương cô. Nếu hắn thật sự tới đón cô trở về…thì nhất định chỉ có hai khả năng,một là giam lỏng cô,hai…là lợi dụng cô. Nếu như nói khó nghe,cô và tôi đều chỉ là con cờ trong tay hắn.”

“Con cờ?”

Hoa Hoa mờ mịt ngẩng đầu,ánh mắt lộ vẻ u khuất…Lưu Lưu khẽ thở dài,có lẽ người rõ chuyện này nhất chính là cô ta,chỉ là cô không muốn thừa nhận mà thôi.

“Hoa Hoa…nếu như cô không tới đây tìm tôi,nếu như cô từ bỏ những thứ mà mình đang có…toàn tâm toàn ý yêu thương Lã Hoắc Đô,có lẽ bây giờ sự tình cũng không đến nỗi này”

 

Cố ý lộ ra vẻ thương tiếc,Lưu Lưu âm thầm đánh giá thái độ của Hoa Hoa.

“Công chúa,ngươi quả nhiên thâm tàng bất lộ…”

Hoa Hoa nhếch miệng cười,âm thầm hối hận vì đã xem nhẹ Ứng Sở Vân…nếu như nàng diễn kịch tốt,thì ả ta chính là hoàn hảo.

Có thể đánh lừa toàn bộ người xung quanh trong nhiều năm như vậy…thử hỏi tâm tính thâm sâu tới mức nào?

“Quá khen”

Lưu Lưu chắp tay cười,may mắn lúc này không cần đóng vai Ứng Sở Vân ngốc ngếch để tự hại mình.

“Nói đi,ngươi có mục đích gì?”

Hoa Hoa híp mắt,bộ dạng đau khổ biến mất không còn tăm hơi…

“Chúng ta trốn ngục đi”

Người thông minh quả nhiên có khác,vừa nghe liền biết cô có mục đích,Lưu Lưu âm thầm khen ngợi…

“Ồ…Chúng ta?”

Hoa Hoa nhướng mày,tỏ ra ngạc nhiên…

“Cô không cần tỏ thái độ như vậy,tôi cũng không có hảo ý muốn cùng cô kết quan hệ. Có điều…tôi biết đại lao này có một lối thoát bí mật,tôi đi một mình sợ không an toàn…”

Lưu Lưu cười cười,cái địa lao này…ngay cả nhà xí nằm ở đâu cô còn biết,không lẽ còn không biết đường đi ra. Chỉ là trong trí nhớ…hình như cô viết bên ngoài mật đạo kia có thủ vệ canh giữ. Mà luận về võ công,cô chính là cái dạng ăn hại.

“Cho nên…?”

Hoa Hoa cười đáp trả,cũng đoán được hai phần ba ý định của Lưu Lưu.

“Cho nên cô có thể đi cùng tôi không? Coi như tôi thuê cô theo bảo vệ…”

Lưu Lưu vừa nói vừa rút cây trâm trên đầu ra,bạch ngọc…cũng coi như có giá trị đi.

“…”

Hoa Hoa trầm mặc…Lưu Lưu cũng không nôn nóng. Chỉ là từ từ đánh một đòn tâm lý để tẩy não cô ta.

“Hoa Hoa…cô yêu Lã Hoắc Đô sâu đậm như vậy sao? Cô đồng ý ngồi ở đây để cho hắn tới hành hạ,sẵn sàng đem tính mạng mình bán cho hắn mà không chịu thoát thân cùng tôi sao?”

“…”

“Được rồi,vậy tôi tự mình thoát thân,cô cứ ngồi ở đây chết dần chết mòn đi.”

Giả vờ đứng dậy,Lưu Lưu lấy ra một cây kim nhỏ giấu sẵn từ trước tiến tới phía khóa cửa.

“Ngươi không sợ ta gọi người tới sao?”

Hoa Hoa đã có chút dao động,chỉ là vẫn chưa chắn chắn Lưu Lưu là địch hay bạn.

“Haha…nơi này ở dưới lòng đất,bên ngoài cửa động quả thật có người canh giữ,nhưng mà…ở đây thì không có. Hoa Hoa…ngươi đang sợ cái gì? Sợ ta hãm hại ngươi sao? Nếu như ta thực sự muốn, ngươi đã tử mạng lâu rồi”

Mạnh miệng nói,Lưu Lưu đã mở xong khóa cửa,thuận tiện mở luôn bên Hoa Hoa. Đừng xem thường mẹ kế này nha,lúc nhỏ cô đã từng mài mò công nghệ mở khóa vạn năng. Bây giờ tới thời cổ cư nhiên còn có đất dụng võ, oa haha…”

“Ta…”

Hoa Hoa có phần chần chờ,Lưu Lưu rốt cuộc không nhịn được đi tới đỡ Hoa Hoa dậy,nhanh chóng kéo cô ta ra khỏi nhà lao.

Bởi vì vừa bị Lã Hoắc Đô ngược thân,hai chân Hoa Hoa có chút ê ẩm,cước bộ trở nên chậm chạp. Lưu Lưu thấy vậy cười khan hai tiếng,cô đã quên mất bạn nhỏ Hoa Hoa vừa bị…cái kia khó nói a~.

“Xin lỗi cô,còn đi được không?”

Lưu Lưu đỡ Hoa Hoa,nhân tiện lấy ngoại bào của mình khoác lên người cô ta. Che đi dấu vết hoan ái cùng y phục rách nát bị tên cầm thú Lã Hoắc Đô xé.

Hoa Hoa ngẩn ra,đây là Ứng Sở Vân sao? Hình như…cảm giác rất khác. Cách xưng hô cũng rất lạ.

“Cô vẫn không muốn đi cùng tôi sao?”

Lưu Lưu nhìn thấy Hoa Hoa chậm chạp,thầm nghĩ nữ nhân này thật sự khó dụ dỗ quá đi.

Hoa Hoa cúi đầu một hồi,sau đó ngước lên nhìn thẳng vào Lưu Lưu,ánh mắt đần kiên định.

“Ta đi cùng ngươi”

Nhận được câu trả lời đúng ý mình,Lưu Lưu hưng phấn không thôi,vội vàng dẫn Hoa Hoa đi ngược với hướng cửa vào.

Xem ra từ bây giờ…tình huống truyện không còn giống với nguyên bản nữa rồi.

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.