Phía sau lưng chương 16

27 Tháng 5
Lâm Hiểu Lăng cứ như vậy mà bị lừa vào làm thư kí cho Tiêu Hạo, mỗi ngày cô đều phải đối mặt với 1 loạt ánh nhìn không mấy thiện cảm, có điều bị nhìn nhiều rồi cũng thành quen. Cô cũng tránh gặp mặt với Trang Vệ, luôn đi chung thang máy riêng của tổng tài.
Hôm nay Tiêu Hạo vẫn đi công tác chưa về, đi thang máy của anh chắc không sao. Hơn nữa làm việc cũng đỡ thấy ngột ngạt. 

Thật sự cô không biết làm thư kí cho anh là đúng hay sai nữa, anh rất thích bắt lỗi cô, luôn nhìn cô bằng bộ mặt nghiêm nghị . Mọi giấy tờ , hồ sơ cô đều phải xem xét kĩ tới mấy lần mới dám đưa anh kí. Vậy mà anh vẫn tìm được lỗi sai.
Lâm Hiểu Lăng thở dài một cái, mặc dù công việc khó khăn như vậy nhưng cũng giúp ích cho tâm tình của cô. Ít ra chú tâm vào công việc cũng khiến cô quên đi chuyện li hôn, quên đi một Trang Vệ đã từng lừa dối cô.

Vừa suy nghĩ một lúc đã lên tới tầng hai mươi, Lâm Hiểu Lăng thu lại tâm trạng buồn chán, nhanh chóng bước vào phòng làm việc. 

“Thư kí Lăng, tổng tài khi nào thì về nước?”

Tiêu Tuấn đứng trước phòng làm việc của Tiêu Hạo vẫy tay với Lâm Hiểu Lăng, khuôn mặt tuấn tú cười tươi như hoa.
“Chiều nay tổng tài sẽ về tới. Anh tìm tổng tài có việc gì sao?”
Bên ngoài bọn họ có thể xưng anh anh em em vui vẻ, nhưng bên trong công ty, cô và Tiêu Tuấn cũng ý thức được cách xưng hô này không phù hợp. 
Hơn nữa Lâm Hiểu Lăng chỉ là tên giao tiếp của cô, tên thật chỉ có một số ít người biết.
Bởi vì cô không muốn bị phân biệt đối xử, nên mới luôn giấu chuyện cô là con gái của gia đình danh tiếng, chọn một trường học bình dân, sống cuộc sống bình thường. 
Cha cô cũng ủng hộ việc này, đó cũng là một cách nhận biết lòng người rất hiệu quả. 
Vì vậy ông không bao giờ để cho báo chí biết con gái mình là ai, gặp mặt ông ở ngoài đều có vệ sĩ xung quanh canh chừng báo chí.

Khi tới công ty làm việc, cô cũng không tiết lộ danh tính của mình, chỉ ghi trong hồ sơ là gia đình công chức bình thường. 
Nếu như quá thân mật với Tiêu Tuấn sẽ khiến người ta nghĩ cô đi cửa sau. Tiêu Tuấn cũng biết vậy, cho nên anh luôn giữ chừng mực, không gây khó khăn cho cô.
“Ai…mấy ngày nay anh có chút việc nên không đi làm, định tìm tổng tài hỏi một số việc, điện thoại cho anh ấy cũng không được, gọi cho thư kí Trần thì anh ta nói tổng tài đang họp. Thật là chán”
Lâm Hiểu Lăng vốn dĩ được cử đi theo cùng Tiêu Hạo, nhưng trước đó một ngày cô lại bị đau bụng, đi cũng đi không nổi, nên thay thư kí khác đi theo. Cô chỉ biết lịch trình của Tiêu Hạo khá bận rộn, nhưng chiều nay anh sẽ xong việc. Vì vậy cô nói cho Tiêu Tuấn biết sân bay chiều nay Tiêu Hạo đáp xuống để anh tiện đi đón.

Giải quyết xong chuyện cho Tiêu Tuấn, cô bước vào phòng làm việc của mình, vừa ngồi vào máy tính check mail liền thấy thư mời đi họp lớp .
“Là tối nay sao?”
Vậy mà bây giờ cô mới check mail, suýt tí nữa là bỏ qua rồi. Nếu là họp lớp, sẽ có Lan Hạ…không biết cô ta có giở trò gì với cô không nữa. Mặc kệ đi, không đi coi như cô chịu thua cô ta sao? Ai bảo gia đình cô ta làm ăn thất đức nên mới bị cha cô làm cho phá sản, cô ta trách ai được chứ.
……
Chiều này Lâm Hiểu Lăng quyết định tan ca sớm, cô trở về nhà tranh thủ chuẩn bị một chút, lúc xong xuôi thì cũng đã tối, lúc này Tiêu Hạo bỗng gọi tới.
“Em đang ở đâu?”
Lâm Hiểu Lăng than trời, đã tan ca rồi mà, anh hỏi làm gì vậy không biết.
“Hôm nay em đi họp lớp…”
Tiêu Hạo im lặng một chút, sau đó chậm rì rì mở miệng hỏi.
“Ở đâu?”
Có lầm không vậy? Cô đi đâu làm gì anh cũng kiểm soát sao?
“Ở hội quán XX”
Tuy vậy Lâm Hiểu Lăng vẫn rất chân chó trả lời, Tiêu Hạo nghe được đáp án cũng không nói gì thêm, chỉ chúc cô đi chơi vui vẻ rồi cúp máy. 

Lâm Hiểu Lăng thấy anh cúp máy rồi, cô cũng lười thoát điện thoại, tùy tiện bỏ nó vào trong túi xách, bắt một chiếc taxi đi tới hội quán.
“Tiểu thư, mời cô đi lên tầng 2, phòng 300”
Tiếp tân vui vẻ dẫn cô tới phòng 300, vốn căn phòng đang trò chuyện vui vẻ, khi cô bước vào liền trở nên im bặt.
Lâm Hiểu Lăng có chút không ngờ tới, tại sao mọi người lại nhìn cô bằng ánh mắt kì lạ như thế?
“Nhìn kìa, cô ta còn dám vác mặt tới đây cơ đấy !”
“Ai nha, không ngờ con người nhìn nhu mì như vậy lại làm cái việc đó”
Ngay lúc cô không hiểu chuyện gì đang xảy ra, Đào Đào đột nhiên nắm tay kéo cô ngồi xuống một chỗ trống khá xa mọi người.

“Lâm Hiểu Lăng, chuyện gì xảy ra với cậu vậy? Tớ không tin lời mọi người nói”
Ngoài Lan Hạ, Đào Đào là người bạn cũng khá thân với Lâm Hiểu Lăng, cô ấy là bạn học chung bàn, dĩ nhiên Đào Đào hiểu khá rõ cô.
“Hôm nay Lan Hạ đến khá sớm, cô ta đi rêu rao cậu cướp Trang Vệ, dụ dỗ anh ấy lên giường để bắt cưới.”

“Cái gì?”
Lâm Hiểu Lăng trợn tròn mắt, cô suýt nữa là không thở nổi.
Lan Hạ chết tiệt, cô ta dám nói cô như vậy sao? 
“Hiểu Lăng, chuyện này rốt cuộc là sao vậy? Hiểu Lăng…?”
Đào Đào nhìn thấy Lâm Hiểu Lăng sắc mặt giận dữ đứng lên, cô liền linh cảm có chuyện không tốt. Qủa nhiên là như vậy…
Lâm Hiểu Lăng lửa giận bừng bừng, trên tay với lấy một cốc nước, nhanh chóng đi tới chỗ Lan Hạ, không nói một lời liền hất thẳng vào mặt cô ta.
“Ai nha…cậu làm sao vậy?”
Cái Lan Hạ mong đợi chính là điều này, cô ta giả bộ bất ngờ, tỏ vẻ yếu ớt không rõ chuyện gì đang xảy ra”
“Lan Hạ, khả năng diễn xuất của cô càng ngày càng giỏi đấy!”
Lâm Hiểu Lăng cười mỉa mai, Lan Hạ không phản kháng, chỉ rũ mắt xuống, nước mắt thi nhau chảy xuống, như thể cô ta phải chịu oan ức rất lớn.
Mọi người nhìn thấy liền coi Lâm Hiểu Lăng như ác quỷ, còn Lan Hạ, chính là thiên thần yếu đuối mỏng manh cần được che chở.
“Lâm Hiểu Lăng, cô mới là người diễn kịch giỏi đấy. Không ngờ tới cô dám dụ dỗ bạn trai của Tiểu Hạ, vậy mà bây giờ còn ức hiếp cô ấy sao?”
“Đúng vậy, cô là đồ giả nhân giả nghĩa!”
“Hừ, còn tưởng sao cô kết thân với tiểu Hạ, thì ra là để cướp bạn trai của người ta!”
Lâm Hiểu Lăng chưa bao giờ cảm thấy tức giận như vậy, cô không nói nhiều liền tát cho Lan Hạ một bạt tai.
“Lan Hạ, nếu cô không giải thích rõ mọi chuyện, đừng trách sao tôi tung video của cô. Đến lúc đó ai phải xấu mặt liền rõ”
Lan Hạ nghe vậy bỗng xanh mặt. Nhưng không được, hôm nay cô phải khiến cho Lâm Hiểu Lăng bại hoại trước mặt cô, như vậy cô mới cam lòng. Nếu cô ta gởi video cho mọi người thật thì lúc đó cô cùng tình nhân mới đã đi nước ngoài định cư rồi, không ai có thể nói gì cô được, haha…
“Hiểu Lăng, cậu nói gì vậy? Video gì chứ? Cậu đã có được Trang Vệ, tại sao còn chưa buông tha cho tôi? Sao cứ làm tôi phải mất mặt như thế này chứ?”
Lan Hạ vừa nói vừa khóc, khiến cho mọi người đều tin chắc cô ta mới là người bị hại, mọi người bắt đầu quay sang Lâm Hiểu Lăng chỉ trích.
“Hạng người như cô ta phải đánh cho một trận mới biết mặt, vừa ăn cướp vừa la làng ư?”
Mọi người vừa nói vừa xúm lại bao vây Lâm Hiểu Lăng, ngay cả đàn ông cũng đứng đó không ngăn cản, chỉ có một mình Đào Đào ra sức giúp Lâm Hiểu Lăng nhưng đều bị mọi người gạt ra. Cô hết cách đành phải đi tìm viện trợ, vừa đi tới cửa liền thấy điện thoại của Lâm Hiểu Lăng ở trong túi reo lên, Đào Đào không nghĩ nhiều liền vội vàng chạy tới bắt máy.
“Alô, ai vậy, Lâm Hiểu Lăng đang gặp chuyện, mau tới giúp cô ấy!”
Vừa cúp máy, Đào Đào hoảng loạn liền lục tung danh bạ của Lâm Hiểu Lăng để tìm người tới ứng cứu, vô tình thấy số của Trang Vệ, cô không kịp suy nghĩ liền nhấn nút gọi.
“Tiểu Lăng, sao em lại gọi anh? Có phải em đã suy nghĩ thông suốt rồi phải không?”
Trang Vệ nhìn thấy số Lâm Hiểu Lăng liền vui mừng bắt máy. Không ngờ lại dội cho anh một cốc nước lạnh.
“Tôi là Đào Đào, Lan Hạ ở buổi họp lớp nói Lâm Hiểu Lăng giành anh với cô ta, còn nói Tiểu Lăng dụ dỗ anh. Tôi muốn hỏi sự việc có phải như thế không? Nếu không thì xin anh mau tới giải thích, cô ấy đang bị mọi người vây đánh. Hiện tại mọi người đang ở hội quán XX”
“Được, tôi tới ngay!”
Trang Vệ gấp rút mặc quần áo, nhanh chóng phóng xe tới chỗ Lâm Hiểu Lăng, anh không ngờ tới Lan Hạ lại có thể giở trò bẩn thỉu như vậy. Trang Vệ không nhịn được tăng tốc xe, miệng không ngừng lẩm bẩm. Hiểu Lăng, chờ một chút anh tới ngay! Anh sẽ bảo vệ em.
Tiểu Đào tắt máy xong liền nhanh chóng chạy ra ngoài, vội vã đi tìm người giúp đỡ.
Lâm Hiểu Lăng bị bao vây giữa một đám người. Cô có chút hoảng loạn, không ngờ tới Lan Hạ lại liều lĩnh như vậy, cũng không ngờ những người bạn cũ của mình , một ngày nào đó lại vây đánh mình như vậy!
“Mình không có cướp ai cả, là Lan Hạ giở trò, mọi người đừng tin cô ta!”
“Thôi đi, ai mà không biết cô để ý Vệ sư huynh, người ta rõ ràng thích tiểu Hạ”
“Nếu cô không dụ dỗ sư huynh, làm sao anh ấy lại có thể lấy cô chứ?”
Giờ phút này, Lâm Hiểu Lăng cảm thấy bất lực vô cùng, không một ai tin cô, mọi người chỉ bênh vực cho Lan Hạ. Cô lạnh lùng nhìn Lan Hạ, ánh mắt cảnh cáo yêu cầu cô ta giải thích rõ, thế nhưng Lan Hạ lại tỏ bộ dáng đáng thương, miệng ra khẩu hình “ đi chết đi”
“Đồ tiểu tam, còn dám trừng mắt nhìn tiểu Hạ, đồ không có liêm sỉ”
Mộng Vy tự cho mình là nữ hiệp, vung tay lên định tát Lâm Hiểu Lăng một cái, Lâm Hiểu Lăng không có chỗ trốn, cô chỉ đành nhắm mắt chịu trận. Lan Hạ, coi như cô lợi hại. Mối thù này tôi quyết trả lại cô gấp ngàn lần !
“Oái, đau quá !”
Mọi người đang ồn ào đột nhiên im bặt, nhìn Mộng Vy bị một người đàn ông bẻ tay về phía sau. Sau đó hất cô ta té ngã trên sàn. Ánh mắt lạnh băng như muốn giết người.
“Cút ngay !”

thông báo chuyển nhà sang FB

22 Tháng 7

Tình là ta chưa mua lap nên ít khi trả lời cmt cho các tình yêu, vả lại WP dạo này mạng chậm qúa ><. Cho nên ta lập fanpage bên FB để tiện cho việc up truyện và trả lời cmt. Tình yêu nào rảnh qua ủng hộ ta nhé. Từ giờ ta sẽ up truyện bên đó trước và cmt mọi lúc mọi nơi =))

Link này : http://www.facebook.com/quydainhan?ref=hl

Cực phẩm điên nữ chương 34

22 Tháng 7

 

 

 Địa lao u ám tựa như địa ngục, hơi ẩm mốc bốc lên khiến Ngạn Nặc Nặc nhăn mày. Judis thấy vậy liền xé ống tay áo của mình, đưa cho cô che mặt lại. Hai người nhanh chóng tiến về phía trước, không bao lâu đã ra tới cửa.

 

Trước mặt Ngạn Nặc Nặc và Judis hiện ra một nhánh sông nhỏ, nhưng dòng nước lại đục ngầu chảy xiết tựa như một con mãnh thú chực chờ nuốt chửng con mồi. Phía bên kia là một mảnh rừng phủ sương, địa thế vô cùng hiểm trở. Người thiết kế địa lao này nhất định đã lường trước được khả năng phạm nhân chạy trốn, cho nên mới xây gần con sông. Nếu như lao xuống dòng sông này, khẳng định có bơi giỏi đến đâu cũng chỉ có một con đường chết.

 

“Thật là muốn làm khó người ta mà !”

 

Judis cười thản nhiên, giống như anh không phải là một kẻ đang trốn chạy vậy.

Ngạn Nặc Nặc rất ghét thái độ này của Judis, giống như mọi việc trên đời này đều không liên quan tới anh ta. Bất quá…cô không biết rằng khuôn mặt của mình cũng đang lạnh nhạt không khác gì Judis.

 

“Có người tới !”

 

Ngạn Nặc Nặc cau mày, đôi mắt phượng hiện lên tia sắt bén. Tiếng động rất nhỏ, truyền từ mặt đất, trong hơi ẩm lại có mùi máu tanh, càng ngày càng nồng…

 

Qủa nhiên không ngoài dự đoán, chỉ trong chốc lát, Minh Ám đã xuất hiện.

 

“Chà, sức hút của em thật không nhỏ”

 Judis xoa cằm, trong phút lơ đãng lại phát hiện ra một thứ…

 

Ngạn Nặc Nặc lạnh lùng nhìn đội quân của Minh Ám, xem ra người này đã ý thức được sự nguy hiểm của cô.

 

“Mỹ nhân, ta nghĩ lại rồi, nếu hôm nay ta để nàng rời đi, thì đó thật sự là quyết định sai lầm nhất trong đời ta !”

 

Minh Ám khẽ nói, nếu như hắn thả nàng đi, sau này không chừng nàng sẽ thành mối nguy hại lớn. Chi bằng giữ nàng ở lại, thuần phục nàng, hắn sẽ càng như diều thêm cánh.

Có lẽ hắn đã quá nóng vội muốn hạ Sa Diễm, nếu không hắn đã có thể giữ nàng thêm một khoảng thời gian nữa.

 

” Hừ, có nghĩa là anh muốn tôn tôi lên làm nữ đế?”

Ngạn Nặc Nặc mỉa mai, Minh Ám nghe hai tiếng nữ đế, khuôn mặt trở nên âm trầm. Xem ra nàng không muốn ở lại…

 

“Nữ đế thì không thể, nhưng Hoàng Hậu thì được!”

 

Lời vừa nói ra như một cuộc ngã giá, làm cho Judis không nhịn được cười.

 

“Ngươi cười cái gì?”

 

Minh Ám tức giận hỏi, người nam nhân yêu nghiệt này nhìn rất chướng mắt. Nếu như Đông Phương Sở đi cùng hắn, chẳng phải là có lợi cho Ma Linh quốc sao? Nào có chuyện dễ dàng như vậy.

 

“Muốn cô ấy làm hoàng hậu? Chậc chậc, tôi còn chưa có vinh hạnh đó, anh làm sao có khả năng !’

Judis không nói ngoa, Ngạn Nặc Nặc là nữ nhân khó thu phục nhất trong cuộc đời anh. Cô quá cao ngạo, dũng mãnh. Muốn thu phục, chỉ có một cách là mạnh hơn cô

 

“Hừ, ngươi chỉ là một tên Vương gia cỏn con, làm sao có khả năng cho nàng danh phận Hoàng Hậu? Nực cười !”

 

Minh Ám cười châm chọc, Judis không lấy đó làm tức giận, anh nhẹ nhàng nói.

 

“Muốn biết tôi có khả năng đó hay không, thì tới đây!”

 

“Được, ngươi đã muốn chết thì hôm nay ta sẽ thành toàn cho ngươi !”

 

Minh Ám vừa nói vừa rút bảo kiếm ra, chuẩn xác nhắm vào Judis. Judis lách mình tránh thoát, anh xoay một vòng đem Ngạn Nặc Nặc ôm chặt vào lòng,thủ thỉ…

 

“Baby, nhìn xem khinh công của anh này !”

 

Vừa nói anh vừa nắm lấy đoạn dây leo to khỏe rũ xuống từ trên ngọn cây khổng lồ, tán cây dày mọc chiếm ra nửa lòng sông, âm thầm tính chuẩn xác bước nhảy, lấy đà bay từ địa lao sang phía bên kia dòng sông.

Minh Ám thấy vậy, nhanh chóng tung ám khí chặt đứt sợi dây leo

 

“Ôm chặt !”

 

Judis bỏ tay ôm Ngạn Nặc Nặc, nhanh chóng nắm lấy dây leo kéo thân người lên cao, vừa kịp tránh thoát được ám khí , mảnh dây leo phía dưới chân cũng bị chặt đứt. Vừa vặn lúc này đã bay tới bên kia dòng sông, Judis túm lấy một nhánh cây mọc ra bờ sông, dựa theo quán tính nhẹ nhàng rơi xuống. Từ đầu tới cuối không để cho Ngạn Nặc Nặc mất một chút sức lực nào, thậm chí còn được cô ôm lấy. Anh cảm thấy vô cùng thỏa mãn.

 

 

“Ha, cảm giác làm Tarzan thật không tệ!”

 

Ngạn Nặc Nặc liếc nhìn Judis, lại nhìn sang Minh Ám đang dùng khinh công thật sự bay sang, cô không còn hơi sức để đùa vs anh, thân hình mảnh mai tựa như con báo nhanh chóng lẩn vào rừng cây.

Judis nhìn thấy khinh công thật sự, anh tỏ ra vô cùng hứng thú, bất quá anh còn đang bận đuổi theo một con báo kiêu ngạo. Môn võ này để sau đi…

 

P/S; ta thi xong rồi, bất quá vẫn chưa mua laptop. Bữa nào phu quân ta đi học thì ta mượn xài ké ==’, cho nên truyện bữa có bữa không nhé !

Phía sau lưng phần 15

19 Tháng 7

Tiêu Hạo nhìn khuôn mặt giận dỗi của Lâm Hiểu Lăng, anh khẽ mỉm cười.
Cô luôn là như vậy. Cho đến bây giờ, vẫn là như vậy.
 
Tình yêu của anh,cho đến bây giờ,cũng luôn là như vậy…
Anh yêu khuôn mặt, mái tóc, làn da, từng cử chỉ hành động của cô, anh đều yêu…
Anh không biết phải làm như thế nào, phải thể hiện ra sao để cho cô hiểu…
Anh luôn thành công… để mất cô là thất bại duy nhất.
Nhìn cô ở bên người kia, trái tim của anh như bị ai bóp chặt, khó thở, nghẹn ngào…cảm giác gần gũi nhưng lại không thể chạm tới khiến anh như phát điên. Anh muốn được vuốt mái tóc đen tuyền của cô, muốn khi dễ cô, muốn nhìn cô biết bao… Chỉ tiếc những điều đó lại thuộc về kẻ khác. 
Anh lặng lẽ như một chiếc bóng, âm thầm nhìn cô mỗi ngày…
Buổi sáng cô sẽ đứng ở ban công tưới hoa, sau đó sẽ xuống lầu tiễn người kia đi làm…
Mỗi sáng anh đều cố tình chạy ngang để nhìn cô, cứ như vậy suốt hai năm…
Anh thật muốn cười nhạo chính mình, một kẻ điên rồ. Cố gắng khống chế bản thân không được nhìn cô nữa, nhưng anh vẫn không thể nào dứt ra được.
Cảm giác trống rỗng đau đớn hành hạ anh ngày này qua ngày khác, cho dù anh có cố vùi đầu vào công việc như thế nào đi nữa, vẫn không thể nào quên được hình bóng của cô.
Anh quá si tình, anh biết điều đó, thế nhưng cô đã có chồng, anh còn vấn vương gì?
 
 
Rồi một ngày, Tiêu Tuấn nói cô đã li hôn, trái tim khô héo của anh như được phủ một dòng nước mới, rộn ràng như chàng trai lần đầu biết yêu, biết rung động.
Anh thầm nghĩ, có phải ông trời đã thấu được nỗi lòng của anh, ban cho anh một cơ hội?
Nếu đã như vậy, anh sẽ nắm giữ lấy nó thật chặt trong tay, vĩnh viễn cũng sẽ không bao giờ để vụt mất. 
 
 
Người con gái anh yêu, bây giờ đang ngồi cạnh anh, giống như một giấc mơ…anh muốn kéo dài giây phút này biết bao nhiêu…nhưng anh biết trái tim cô vẫn đang tổn thương vì người kia. 
Khẽ thở dài, Tiêu Hạo nhìn Lâm Hiểu Lăng lần nữa, sau đó lái xe đưa cô về nhà. Xem ra anh vẫn còn phải chờ đợi thêm một thời gian nữa.…
 
 
Xe vừa rời đi, làn khói mờ dần. Trang Vệ cay đắng nhìn bóng chiếc xe càng ngày càng nhỏ.
Cô ở trong xe của tổng tài, hai người đã làm gì?
Chưa bao giờ anh khát khao muốn hỏi cô đang làm gì như lúc này. Người mà tháng trước, vẫn còn là vợ anh.
Hai tiếng vợ cũ, li hôn làm anh như nghẹn lại…vì sao sự việc lại ra nông nỗi như thế này . Vì sao đánh mất anh mới thấy tiếc nuối?
Làm sao anh có thể xoay chuyển thời gian được đây ? Làm sao cho cô biết được…anh đã yêu cô?
Anh biết lấy tư cách gì?
 
Nỗi day dứt vô lực hiện rõ trên khuôn mặt của Trang Vệ… đằng sau anh…lại là khuôn mặt thống hận toan tính của Lan Hạ…

thông báo ngày trở lại…

29 Tháng 3

Các tình yêu a~ , bây giờ ta đang chuẩn bị thi tốt nghiệp, nếu mà mọi việc thuận lợi,..có lẽ ta sẽ trở lại vào tháng mười…==’

Dù sao cũng đã off gần một năm…bây giờ thêm vài tháng nữa chắc không sao nhỉ?

Ta rất nhớ truyện, cũng rất nhớ các nàng…nhưng mà thời gian không cho phép.

nếu như các nàng thật sự yêu thích truyện của ta, thì ráng đợi ta thêm một thời gian nữa nhé, thân ái ~~~~~~ 

Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 106 other followers